“Meo…meo…meo” hôm nào cũng vậy, cứ khi em ngồi vào bàn học tập là chú mèo lại mang lại nằm dụi đầu vào chân em. Đó là chú mèo bà ngoại đã tặng ngay em hồi năm ngoái.

Bạn đang xem: Viết bài tập làm văn số 2 lớp 8


Con mèo vừa tròn một tuổi tên là MiMi. Nó là kiểu như mèo cái. MiMi phủ lên mình bộ áo màu quà điểm thêm vài vết trắng khiến cho chiếc áo của cô càng thêm xinh đẹp. Cô siêu thích chơi với trái banh ten-nit của em. Mẫu đầu tròn như trái vú sữa. Đôi mắt lộng lẫy như hai hòn bi ve với sáng như đèn pha. Cái mũi nhỏ tuổi xinh màu hồng lúc nào cũng ươn ướt. Miệng cô chúm chím dễ dàng thương.
Tuy vẻ hình thức là vậy nhưng phía bên trong có hàm răng nhọn hoắt, thời gian nhe răng trông thật đáng sợ. Đôi tai hình tam giác luôn vểnh lên nhằm nghe ngóng. Tai cô bắt đầu thính làm cho sao! chỉ một tiếng động nhỏ dại cô mọi phát hiện nay được. Phía 2 bên má bao gồm bộ ria mép trắng muốt, trông MiMi thật oai nghiêm phong. Bốn cái chân khiêm tốn thon giúp cô chuyển vận nhẹ nhàng như người mẫu chân dài đang trình bày thời trang. Dẫu vậy lúc bắt buộc MiMi chạy hết sức nhanh. Dưới bàn chân là tấm nệm êm nhỏ, trong tấm nệm nhỏ ấy đựng giấu một cỗ vuốt sắt bén, và đó là vũ khí lợi sợ hãi nhất của cô ý ta. Đã bao gồm lần những cái vuốt ấy đã giữ lại dấu vết trên tay em lúc em nghịch với cô. Ôi! chiếc đuôi bắt đầu dẻo làm cho sao! mẫu đuôi như 1 dấu bổ chẳng giấu vào đâu được.
Những ngày mùa hè, buổi sớm thức dậy MiMi thường ra bên ngoài sân tắm nắng. Lấy loại lưỡi của bản thân liếm cỗ lông kim cương mượt và đùa giỡn giởn với láng của mình. Còn ngày đông MiMi thường khiêu vũ phóc lên cỗ sa lông đánh một giấc mộng no say. Đặt biệt thời gian ngủ MiMi luôn luôn nhịp loại đuôi trông ngộ nghĩnh có tác dụng sao!
Xinh đẹp mắt là thế nhưng những thời gian rình và bắt loài chuột trông cô như 1 chiến binh. Một hôm em thấy MiMi ở sau thùng gạo để rình bắt chuột. Một con chuột nhắt tháng men đến mặt nồi cơm đang nhằm hớ hênh. Bất chợt, phóc một cái, MiMi sẽ vồ chú loài chuột nhắt nằm cứng ngắt trong song móng vuốt sắc của cô. Vậy là MiMi gồm một bửa ăn ngon lành với đầy tự đắc.

Em rất yêu mến MiMi và xem cô như người bạn bè thiết. Sau những lúc học hành mệt mỏi em hay nghịch với cô. Em luôn share những ai oán vui của bản thân với MiMi. Nó không chỉ có là loài vật kỉ niệm của bà ngoại tặng cho em bên cạnh đó được em phong là “Dũng sĩ diệt chuột” tốt nhất mà em từng nuôi.


Bài viết số 2 lớp 8 đề 2 : Hãy nói về một đợt em mắc khuyết điểm khiến cho thầy thầy giáo buồn.


Câu chuyện đáng bi hùng ấy xảy ra từ thời điểm năm học trước, vậy mà các lần nhớ lại, em cảm thấy như vừa mới đây thôi. Giờ chất vấn Toán hôm đó, em vẫn nhớ trong cả đời. Đầu đuôi mẩu chuyện là chũm này:
Thầy giáo dạy Toán lớp 7A là thầy Thảo. Em khôn cùng thích môn Toán một trong những phần cũng vì chưng thầy dạy dỗ vừa dễ hiểu, vừa hấp dẫn. Từ đầu năm mới đến thân học kì I, em liên tục được điểm 9, điểm 10. Cha em cũng là cô giáo dạy Toán trong trường, thường hãnh diện về cậu đàn ông cưng của mình.
Bất ngờ, thầy Thảo bị ốm phải nằm cơ sở y tế và bất ngờ hơn nữa tín đồ được bgh phân công dạy vậy lại chủ yếu là… bố em. đầy đủ rắc rối bước đầu từ đấy.
*
Bài viết số 2 lớp 8 văn từ sự với miêu tả
Mặc dù tía là gia sư dạy tốt nhưng học bố, em thấy nạm nào ấy. Cứ đến giờ Toán là em ngượng nghịu, mất thoải mái và tự nhiên hẳn. Hồi thầy Thảo còn dạy, em giỏi xung phong lên bảng giải bài tập và lần nào cũng được thầy khen. Hiện nay khác hẳn, tía giảng bài, em để ý nghe tuy nhiên im lặng, chẳng tỏ thái độ gì. Trong khi hiểu trung tâm trạng của em nên bố không vui.
Em còn hãy nhờ rằng trước hôm bình chọn môn Toán giữa học kì I, em có trong tay cuốn tuyển tập truyện ngắn giỏi 2004 mà anh Đức con bác bỏ Hải đem lại cho mượn cùng với lời khen nức nở rằng không thể cầm cuốn sách nào thu hút hơn. Gắng là em lén gọi mê mải cho đến khuya, mặc kệ lời nhắc nhở ôn bài xích của bố. Kết quả là sáng sủa hôm sau, khi có tác dụng bài, em tất yêu nào triệu tập tư tưởng, khiếp sợ mất một dịp khá lâu. Cuối cùng, em sẽ tính không đúng đáp số.
Suốt mấy ngày, em hồi hộp và lo sợ. Em không chi lo bị điểm kém ngoại giả lo mang đến uy tín của ba nữa. Tía sẽ ăn nói làm sao với học tập trò và đồng nghiệp khi nam nhi mình làm bài xích không tốt. Hôm trả bài, vậy trên tay bài kiểm tra bị điểm 3 to lớn tướng, quả đúng là em choáng váng. Em vừa xấu hổ, tủi thân lại vừa giận bố. Bố rất có thể sửa điểm được mà sao bố nỡ mạnh tay như vậy? Đã thế, sau bữa cơm chiều, trước mặt cả nhà, bố gian khổ bảo rằng bởi em nhà quan, bướng bỉnh không nghe lời nên mới ra nông nỗi.
Ngẫm nghĩ, em thấy cha nói khôn xiết đúng. Em chỉ hoàn toàn có thể tự trách mình mà thôi. Điểm 3 đầu tiên và nhất ấy như một tời cảnh cáo nghiêm khắc đối với em: không được kiêu căng, từ bỏ mãn trong học hành và bắt buộc nghiêm túc, cẩn thận trong gần như công việc, dù cho là việc nhỏ.
Sau đó, em nhanh lẹ xoá đi mặc cảm, lại mê man môn Toán cùng cũng mê “thầy giáo bố” chẳng khác gì thầy Thảo trước đây. Thời điểm cuối năm lớp 7, em vẫn đạt danh hiệu Học sinh xuất sắc. Hôm lĩnh phần thưởng cùng giấy khen, em trịnh trọng chuyển cho tía bằng cả nhì tay. Cha khen em nỗ lực như vậy là tốt, xứng danh là đàn ông của bố. Em xúc rượu cồn không nói nên lời.
Chuyện ấy giờ sẽ thành kỉ niệm, dẫu là kỉ niệm ảm đạm nhưng ý nghĩa sâu sắc của nó thì cực kỳ thấm thía, bền lâu. Nó không những là bài bác học thâm thúy cho em trong suốt đời học viên mà đang là bài xích học hữu dụng suốt cuộc đời.

Bài viết số 2 lớp 8 đề 3 : nhắc về một việc em đã làm khiến bố mẹ vui lòng.

Xem thêm: Công Thức Tính Đường Chéo Hình Chữ Nhật Khi Biết Độ Dài 2 Cạnh


Bố chị em đã tất cả côg sinh thành cùng nuôi dưỡng tôi bắt buộc người, bởi vậy ân huệ của bọn họ tôi sẽ không thể trả hết được. Nhưng mà tôi lại rất có thể làm cho bô bà bầu vui,làm tròn bổn phận của một fan con. Tôi vẫn ghi nhớ ngày mà nụ cười trên khuôn mặt đấng sinh thành của tớ rạng tinh ranh hơn bao giờ hết. Đó đó là khi bố mẹ biết tôi vẫn nhặt được ví tài chính một fan lạ và đưa về nộp chú công an. Khoảnh khắc được nhìn thấy nụ cười ấm áp của cha mẹ thật hạnh phúc biết bao!

Tôi còn ghi nhớ hồi đó, tôi bắt đầu tám tuổi, chiếc tuổi còn cực kỳ nhỏ. Niềm vui lớn tưởng nhất nhưng mà tôi đã đoạt cho phụ huynh tôi vào chiếc tuổi ấy là làm đc một việc giỏi : nhặt được của rơi, trả lại tín đồ đánh mất.

Vào buổi sớm Chủ nhật, trên đường tới trường thêm về, qua một chiếc ngõ hẻm, tôi thấy có một vật nào đó nằm ở giữa đường – một cái ví màu đen. Tôi nhặt cái ví kia lên rồi vừa đi chầm chậm, vừa nhìn bao quanh xem tất cả ai đó muốn tìm loại ví này không.

Một lúc sau, tôi vẫn không thấy bao gồm ai mang lại tìm. Tôi nghĩ cứng cáp người này đã đi xa rồi hoặc trù trừ mình đánh rơi chiếc ví. Dù có biết chăng nữa, thì người đó cũng chỉ loay hoay tra cứu kiếm ở gần nơi họ đứng . 1 loạt những câu hỏi cứ hiện ra trong đầu tôi : tín đồ ấy là ai? bạn đó là công nhân, nông dân hay là 1 người nhiều có? Trong dòng ví bao hàm gì? dù rất tò mò nhưng tôi không muốn lộ diện xem.

Tôi nghĩ ngợi , băn khoăn mãi mà lại không xác định được mình vẫn trả lại hay không trả. Còn nếu không trả thỳ chẳng gồm ai biết mình đánh cắp của rơi và lại có tiền để mua được nhiều thứ. Tưởng tượng cho lúc đó, tôi mê thích lắm nhưng lại nghĩ lại trường hợp mình trả cho những người ta thì đã làm được một việc tốt và không phải ân hận. Tôi đã ra quyết định trả ví chi phí này. Chủ nhân của dòng ví này sẽ khá mừng lúc tìm lại đc nó. Tuy thế biết ai tiến công rơi dòng ví này cơ mà trả lại? cực tốt là lấy nộp cho các chú công an.

Tôi mag mẫu ví mang lại trụ sở công an phường. Các chú công an chú ý tôi thập thò ngơi nghỉ cửa, tức thì hỏi:

– Có bài toán gì vậy cháu bé bỏng ?

Tôi hổ ngươi ngùng đáp:

– Dạ! thưa chú trên đường đi học về con cháu nhặt đc chiếc ví này. Con cháu đem nộp, nhờ những chú trả lại cho tất cả những người bị tấn công mất ạ!

Một chú công an cụ lấy mẫu ví rồi cho chỗ tôi, chú cười xoa đầu tôi, nói:

– Chái cực kỳ ngoan với thật thà không dám lấy cắp của rơi. Nào! Chú con cháu mình coi trong này có những gì nhằm ghi vào biên phiên bản nhé!

Rồi chú lấy ra từ trong ví: một giầy chừng minh nhân dân, cá giấy tờ quan trọng và rộng 5 triệu đòng tiền khía cạnh . Chú ghi rõ từng thứ vào biên phiên bản rồi yêu ước tôi ghi tên và showroom xuống bên dưới biên bản. Mang tên tuổi, địa chỉ các chú sẽ dễ ợt trong việc trải lại cho tất cả những người đánh mất.

Buổi buổi tối hôm đó , nhà tôi có một fan khách lạ mang lại chơi. Đó đó là chủ nhân của dòng ví. Chưng kể chuyện cho bố mẹ tôi nghe cùng cảm ơn tôi mãi. Phụ huynh tôi nghe xong đã khen tôi làm đc 1 câu hỏi tốt, thời gian đó cha mẹ tôi hết sức vui và hành diện vì gồm một đứa con ngoan.


Bây giờ, mỗi khi nghĩ lại tôi vẫn cần thiết nào quên được ngày hôm đó. Lời khen thật tình của mọi người đói với tôi là phần thưởng quý giá nhất.Tôi sẽ giữ mãi kỷ niệm này trong lòng trí của mình.

Bài viết số 2 lớp 8 đề 4 : trường hợp là fan được chứng kiến cảnh Lão Hạc nói chuyện chào bán chó với ông giáo thì em sẽ lưu lại câu chăm đó như thế nào.

Tôi choàng tỉnh giấc giấc, dậy từ khi mặt trời còn không treo ngọn tre. Đó là một thói quen thông thường của người làm nghề nông. Cả dòng làng Vũ Đại này, có ai không làm cho nghề nông chỉ trừ ông Bình giáo ra. Ông ấy là fan học rộng lớn lại đọc sâu, bởi vì vậy nhưng tôi định mang lại nhà ông giáo để viết một số sách vở nhà đất.

Con đường làng dài cùng hẹp. Gió thổi vi vu khiến cho những rặng tre xào xạc, đung đưa. Xung quanh nhà ông giáo, phần nhiều hàng bông bụt lá kim cương úa vẫn tồn tại tồn trên sau trận bão lớn khiếp. Vừa thấy tôi, ông giáo liền nói: “Chào bác”. Tôi đáp lại:

– Vâng, xin chào anh! từ bây giờ tôi sang đó là muốn dựa vào anh viết một số sách vở đất đai!

– Vậy mời bác vào trong nhà nhà xơi nước mẫu đã!

Ông giáo mời tôi ngồi trước thềm nhà, cửa hàng chúng tôi đang trao đổi thì chợt đâu bao gồm tiếng nói hơ hải vọng tới:

Cậu Vàng bỏ mình rồi ông giáo ạ!

A! hoá ra là lão Hạc, lão khoác bộ quần áo xộc xệch, đầu tóc rồi bù trông dường như kham khổ lắm. Lão là tín đồ hàng thôn của tôi. Bà xã lão chết, nhỏ lão thì đi làm việc đồn điền cao su đặc không biết bao giờ về. Lão cứ sống vì thế cô đơn, thui thủi một mình thời nay qua ngày khác. Nhưng gồm điều khiến cho tôi thấy khôn xiết lạ. Hôm trước, tôi còn thanh lịch xin bên lão mấy gừng về trộn nước thì thấy lão cưng nựng bé chó lắm kia mà; Một điều “Cậu” này, nhị điều “cậu” nọ. Khi ăn uống thỉnh thoảng lão còn gắp thức ăn cho nhỏ chó của lão. Vậy mà giờ lại phải bán nó đi sao? Ông giáo hỏi:

– nắm nó mang đến bắt à?

– lúc này thì đôi mắt lão Hạc đã ầng ậc nước. Mọi nếp nhăn sô vào với nhau, ép cho nước mắt tan ra, trông lão giờ già đi cho hơn chục tuổi.

– Khốn nạn! nó gồm biết gì đâu ông giáo ơi! Nó thấy tôi call thì chạy ra. Cùng lúc đó thì bọn chúng nó bắt gọn nhỏ chó rồi lôi đi xềnh xệch.

Tôi bước đầu hiểu ra mẩu truyện của lão Hạc với mườn tượng cảnh thằng Mục, thằng Xiên dốc ngược nhỏ chó lên, trói chân, trói tay nó lại rồi có đi. Lão Hạc mếu máo nói:

– thời gian đấy thì cu cậu bắt đầu biết là cu cậu chết! đôi mắt nó long sòng sọc rồi dở hơi đi. Nó cứ ăng ẳng chú ý tôi như thể nó nói: A! Lão già tệ lắm! Tôi ăn ở với lão cố kỉnh nào mà lại giờ lão xử tôi bởi vậy hả.

– rứa cứ khéo tưởng tượng đấy chứ nó có biết gì đâu. Vả lại! Ai nuôi chó nhưng chẳng để giết thịt. Ta làm thịt nó chính là hóa kiếp đến nó đấy chứ! ông giáo nói.

Lão Hạc chua chát bảo:

– Ông giáo nói phải! Ta hóa kiếp mang lại nó nhằm nó được đầu bầu thành kiếp khác may ra gồm là kiếp người. Như ông với tôi chẳng hạn!

Tôi nghe mà lại không kìm được nước mắt. Tôi cảm thấy âu sầu và xót thương cho lão Hạc quá! Lão chỉ gồm mỗi nhỏ chó nhằm bầu các bạn hằng đêm. Bao gồm con chó đó cũng đỡ buồn và bù đắp được cho sự thiếu thốn cảm tình của lão. Vậy cơ mà giờ lão phải phân phối nó đi để mang tiền để giành cho con sao! Lão Hạc quả là một con người giỏi và bao gồm tình thương mến con thâm thúy mà hiếm ai bao gồm được. Ông giáo nói:

– không tồn tại kiếp gì là phấn khởi cả!Để tôi vào trong nhà pha ấm nước trà rồi cha ông con tôi vừa rít dung dịch lào vừa uống, thay là sướng!

– Ông giáo dạy dỗ phải! tuy vậy giờ tôi có vấn đề gấp cần đi hiện nay ông giáo ạ!

– Còn sớm mà, nạm hẵng sống lại đùa với công ty chúng tôi cái đã!

– Ông giáo mang đến tôi xin khất chứ lúc này thì nhất định không được.

Vậy là lão Hạc lại lạng choạc ra về vào sự ái ngại của mình và ông giáo. Dung dịch lào đã làm được vo viên mà không có ai thèm va đến. Tôi nghĩ mang đến lão Hạc, một con tín đồ đầy tình thương cùng giàu lòng từ trọng. Một người vì con mà sẵn sàng bán đi thứ yêu dấu nhất, kỷ vật của mình. Một tín đồ mà vẫn mếu máo, khóc hu hu như trẻ con vì nỡ lừa một con chó. Một tín đồ đáng kính bởi vậy mà đề nghị sống khổ, sinh sống sở do vậy sao? cuộc sống thật bất công so với những con tín đồ tốt, chỉ toàn khổ đau, bất hạnh. Tôi từ giã ông giáo đi về mà lòng đau như cắt.


Tôi, ông giáo cùng lão Hạc, những người dân nông dân nghèo khổ, bị xóm hội dồn đến đường cùng nhưng mà vẫn phải sống, vẫn yêu cầu tồn trên trên cái nhân loại này. Cảm ơn lão Hạc, lão đã đến tôi gọi được tình thương cùng lòng từ bỏ trọng quý hiếm của một bé người. Tôi đã mãi tương khắc sâu bài học kinh nghiệm này trong thâm tâm can với ý chí của chính mình đến cuối đời!