Kỳ Ngộ Tiểu Hầu Nhi

Thanh niên 28 tuổi ra đi mãi mãi vì K đường giáp, BS nói nguyên nhân là 2 món không ít người dân vẫn nạp năng lượng mỗi ngày

Tiểu vương gia từng vời Hồng Ngọc vốn là đào nương nổi tiếng nhất Vãn hoa lầu đất Phong thành vào Tùng phong con đường ca hát, Hồng Ngọc trở về kể, tè vương gia đãi khách rất mực hào phóng định kỳ thiệp, lầu gác u tịch trang nhã. Vậy là Tùng phong đường đổi thay giấc mộng đẹp nhất của biết bao thiếu phụ Phong thành mơ tưởng cuộc sống đời thường lứa đôi ở đó với tiểu vương vãi gia.

Bạn đang xem: Kỳ ngộ tiểu hầu nhi

Lúc này đái vương gia sẽ vẽ, tỳ bạn nữ Tư Họa chăm chú mài mực, hoàn toàn để trung ương vào thỏi mực với đài nghiên, tay đưa đầy đủ đều, chậm rãi rãi, cầm không nhằm một tia mực phun ra ngoài, không để phát ra một tiếng động dù nhỏ.

Lưu Giác đã phác họa một thiếu thốn nữ, tà đầm dài cất cánh bay, một phần tà đầm bị chặn vày miếng ngọc bội với phần lớn tua rua đeo trên eo. Một body uyển chuyển, cổ cao khiêm tốn thả, bờ vai mảnh dẻ, mái đầu cuốn cao như mây khói, mua chiếc xoa ngọc hình đóa hoa lan, phong tứ trác việt, chính là dung mạo của thay Thiên Lâm, thiên kim của thay gia.

Lưu Giác sử dụng rộng rãi ngắm nghía, lại nâng bút trầm ngâm, vẽ đôi mắt trên khuôn khía cạnh mỹ nhân. Tín đồ ta bảo họa long điểm nhãn, dưới nét bút của giữ Giác, nỗ lực tiểu thư chân thật như sắp cách ra từ bỏ bức họa. Trong đầu chàng không hiểu nhiều sao vụt hiện hữu một đôi mắt lóng lánh như nước mùa thu, chàng khẽ chớp mắt lại tưởng tượng ra đôi mắt Cố Thiên Lâm, chớp nhoáng hạ bút. Khi bức họa hoàn thành, nhắm nhía hồi lâu, tay cầm cây bút ngẩn ngơ, sao bản thân lại vẽ mắt a đầu đó nhỉ?

Nữ tỳ tứ Họa liếc trộm bức vẽ, thầm nghĩ, một cô nương thiệt kiều diễm, chỉ có đôi mắt sao lại có phần hoang dã, lộng lẫy như biết nói, cứ như không hẳn sinh ra bên trên khuôn mặt đoan trang thánh thiện thục như vậy của đái thư nắm Thiên Lâm.

Khóe mắt lưu lại Giác phát hiện cái nhìn của tư Họa, thấy bức vẽ do vậy lại bị song mắt làm cho thiếu hài hòa, quý ông giơ tay định vò nát, ánh mắt lại đụng vào hai con mắt lóng lánh vào đó, bèn ngừng lại, ngắm nhìn và thưởng thức hồi lâu, đoạn sai tứ Họa: "Hồ giấy lại cho cẩn thận..".. Tư Họa cúi đầu vâng lời.

Ngón tay lưu giữ Giác gõ vơi trên án thư hồi lâu, bỗng nhiên nói: "Tân khách cho dự Đào hoa yến gồm bao nhiêu nhà sở hữu theo a đầu, tỳ nữ? Hả?".

Lưu Anh vẫn quỳ phía bên ngoài đúng một canh giờ, vừa thấy tè vương gia mở miệng, mau lẹ trả lời: "Công chúa mời bảy phòng thân vương, bốn hộ nội quyến của đại thần vào triều, a đầu, tỳ cô gái mang theo tổng số năm mươi bảy người, còn mời thêm nhị mươi bố công tử Phong thành, người nào cũng mang theo a đầu, tỳ nữ. Tổng cộng có năm mươi bảy người đi theo, tuỳ thuộc đã tra kỹ từng người, không tồn tại cô nương đó. Công chúa bao gồm tám nô tỳ theo hầu, biệt uyển có một trăm bốn mươi sáu nữ giới tỳ cả thảy, cũng không tồn tại người nào như thế".

Lưu Giác càng nghe mặt càng cạnh tranh chịu, vào một ngày chị em ta nhị lần ra tay cùng với chàng, vậy mà không sao tìm ra? Đường con đường là tè vương gia của An Thanh vương mà bị nữ ta đánh ngất trói vào cây, còn chiếm mất ngân lượng, chuyện mà lại đồn ra chẳng thà nhảy đầm xuống sông Đô Ninh chết cho rồi.

Lưu Anh nhìn số đông đường gân nổi lên phía trên bàn tay tè vương gia, lòng biết đấy là nỗi nhục to của chúa thượng, vậy cơ mà lúc đó mình lại đứng một nơi nghi ngờ bệ hạ có tà ý, tuy nhiên mà cũng bắt buộc trách mình, với thân thủ của chúa thượng, sao rất có thể bị một đái cô nương tiến công ngất? hiện giờ lại không tìm kiếm ra người. Lưu lại Anh cân nhắc đắn đo, đoạn mạnh dạn nói: "Bẩm chúa thượng, liệu gồm phải là con gái các phường săn ngơi nghỉ thôn phiên bản quanh đây?".

Lưu Giác trợn mắt: "Tra xem!".

Lưu Anh cúi đầu nhanh chóng đi ra.

Tiền giá thành hàng mon của thất phu nhân và A La cộng lại không thực sự mười lạng bạc, tằn tiện new đủ trang trải cho cả Đường viên. Từ khi Lý tướng mạo biết Thanh La chưa hẳn hạng bất tài, tiền giá cả tháng tăng vọt lên tới hai chục lượng. Thất phu nhân xem kỹ tấm ngân phiếu mang được của lưu Giác, không có ký hiệu gì quánh biệt, ngay lập tức giao mang đến vú Trương lén tìm người đổi tiền, được hơn tứ trăm lượng, so ra thật là một trong trời một vực, công tử nhà giầu giắt túi sơ sơ cũng mấy trăm lạng bạc, đủ cho bốn fan của Đường viên ăn uống trong vài năm. A La độc nhất vô nhị quyết mang đến rằng, tất cả tiền bắt đầu dám to gan lớn mật mồm, đi đến đâu, đồng kẽm gồm ô vuông cũng chính là quan nước ngoài giao giỏi nhất, vậy là quyết chí thoát khỏi phủ tìm cơ hội kiếm tiền.

Thất phu nhân ai oán rầu quan sát A La: "Tháng sau con bắt đầu tròn mười ba, ngày thường không ra khỏi nhà, sao mẹ có thể yên tâm?".

A La đáp: "Những ngày qua con cũng khá được nghe những về phong thổ tình nhân của Phong thành, cũng lén đọc khá nhiều thư tịch, chưa tới nỗi chẳng biết những gì về Ninh quốc, huống hồ, lao động trí óc của A La đâu gồm giống đứa trẻ em mười ba?". Mối cung cấp tại http://TruyệnFULL.vn

Thất phu nhân vẫn không yên tâm, A La cũng hết cách, bèn kéo phu nhân mang đến rừng trúc. Khi thanh nữ vận nội công sử dụng tay chẻ toác một cây tre lớn trước ngay phương diện bà. Lại tung một loạt quyền cước, đòn ra cho đâu, lá trúc bay rào rào, trông vô cùng khí thế, thất phu nhân new sửng sốt. A La cười kéo tay mẹ: "Lúc bé dại có lần không ngủ được, bé chạy ra sân vườn chơi, gặp mặt một đại thúc nối liền quyền cước, ông ấy dạy dỗ con, dạy ngừng thì đi, dặn không được nói với bất kỳ ai. Mẹ à, trong bao phủ này cũng chỉ có mình bà bầu biết. Lần trước, tè vương gia của đậy An Thanh vương đã bị con một chưởng đánh ngất xỉu".

Thất phu nhân giơ tay bịt miệng A La, chú ý vẻ dương dương thích chí của nàng, vừa bực vừa ảm đạm cười vừa vui: "A La, gắng này được rồi, giả dụ quả thực không ổn, nhỏ rời tướng lấp xem ra cũng có thể một mình bỏ trốn".

A La ôm mẹ: "Đã đi thì cùng đi, con quyết không để mẹ một mình ở đây". Trong nhân loại kỳ dị này thất phu nhân là hồi ức ấm áp nhất của nàng. Con người chưa hẳn cỏ cây, bảy năm tầm thường sống, A La đang coi thất phu nhân, vú Trương với Tiểu Ngọc là tín đồ thân.

Tiểu Ngọc sẽ mười bốn, thất phu nhân đưa cho 1 trăm lạng ta bạc, để sau đây rời phủ tất cả chút lưng vốn, rồi tìm fan tử tế xây cất gia đình. đái Ngọc không chịu, quỳ khóc nói: "Tiểu Ngọc không người thân trong gia đình thích, năm xưa thất phu nhân cho ngân lượng để Tiểu Ngọc chôn cất cho mẹ, bây giờ phu nhân bảo bé đi đâu?".

Thất phu nhân nói: "Ở mãi trong lấp sẽ nhỡ nhàng chuyện cả đời".

Tiểu Ngọc chỉ rung lắc đầu: "Phu nhân, tè thư sẽ coi đái Ngọc như bạn nhà, cứ cho con ở lại, tiểu thư vẫn còn đó nhỏ".

A La đỡ đái Ngọc đứng dậy: "Sau này tè Ngọc là tỷ tỷ của ta, chúng ta là fan một nhà, ta đi cho đâu cũng không quăng quật tỷ". Tự hôm đó, thất phu nhân bước đầu dạy tè Ngọc thổi sáo, đề phòng bao gồm ngày A La thoát khỏi phủ, tè Ngọc hoàn toàn có thể đứng vào rừng trúc thổi sáo xí gạt tai đôi mắt của mấy bà phu nhân.

Sau khi hứa hẹn với Lý tướng mạo sẽ chuyên tâm học thổi sáo, A La hay dậy nhanh chóng vào rừng trúc tập luyện. Rừng trúc vắng ngắt vẻ, không gian thanh tĩnh vào lành, chim chóc ríu rít, không có ai quấy rầy.

Hôm đó, chị em vừa thổi một lúc bỗng nhiên nghe bao gồm tiếng tiêu từ phía bên ngoài vọng vào, hòa tấu với giờ đồng hồ sáo của nàng. A La lag thót, tiếng tiêu vẫn tiếp tục. Nàng chầm chậm thổi hết một khúc, buông cây sáo, tiếng tiêu bên ngoài cũng nhỏ tuổi dần, rồi kết thúc hẳn .

Tiếng tiêu đó lộ diện khoảng một tháng sau khoản thời gian A La mang lại rừng trúc tập sáo. Tiếp nối sáng sớm hằng ngày khi phụ nữ đến đây luyện sáo, giờ tiêu lại cất lên hòa tấu. Lúc đầu tiếng sáo của A La chưa thành thục, từ từ càng hòa hợp với tiếng tiêu. Thất phu nhân an ủi nàng: "Tam nhi, tiêu sáo đầy đủ cùng một họ, con chơi bọn đã vượt qua bà mẹ năm xưa, sáo cũng học rất nhanh, đủ để đối phó với thân phụ con rồi".

Từ kia A La không bỏ nhiều công sức luyện sáo nữa, chỉ cần có thể gặp mặt là được. Chị em nghĩ, phải ra bên ngoài xem xét mới mau lẹ thông ở trong Phong thành, new dễ kiếm tìm lối thoát.

Tường bao bọc tướng tủ cao tám thước, xây bằng gạch xanh, không hề có kẽ hở. Tiểu Ngọc đứng canh bên ngoài rừng trúc, nhì bên thỏa thuận nếu có tình trạng sẽ dùng tiếng sáo làm cho hiệu. A La thư thả đi về phía bức tường bao sau rừng trúc. Bình an men theo tường đi một vòng, không phát hiện nay thấy lối ra, rủa âm thầm giá hôm nay gặp công trình xây dựng rởm như thời văn minh có phải giỏi không! Đang cơ hội thất vọng, đùng một phát nhìn thấy kề bên tường có mấy lô đá chỏng trơ, đoán là chỗ đá thừa lúc xây tường. Đá chất đống đã lâu, bên trên rêu cỏ mọc đầy.

Nàng xắn tay test bê một phiến, đá vỡ vạc dù bé, nhưng lại phiến khổng lồ cũng rộng năm chục ký. A La hít một hơi vậy sức nhấc, cục đá chỉ khá nhúc nhích. Lòng mừng thầm, lưu giữ kỹ vị trí, đi thoát khỏi rừng trúc, mỉm cười cợt với đái Ngọc.

Ngày hôm sau, thất phu nhân đích thân đứng canh bên phía ngoài rừng trúc, A La với Tiểu Ngọc mang theo hai cái gậy đến chỗ gò đá hôm trước. đái Ngọc quan sát đống đá không biết làm gì: "Tiểu thư, chỗ đá này nên mấy người đàn ông khỏe bắt đầu chuyển đi được, chúng ta có làm cho được không?".

A La cười: "Chúng ta bẩy, không buộc phải dùng quá nhiều sức lực. Archimedes nói, đến tôi một điểm tựa tôi vẫn nâng cả trái đất, mấy hòn đá này còn có là gì".

Tiểu Ngọc nghe mù tịt: "Trái khu đất gì? Archimedes gì, tiểu thư nói gì vậy?".

A La cười khanh khách: "Không cần phải hiểu, cứ làm theo ta". Tiếp nối dạy tiểu Ngọc sử dụng gậy tre luồn bên dưới tảng đá, tìm một hòn đá không giống kê dưới gậy, A La ra mức độ ấn cây gậy, bẩy tảng đá lên, tè Ngọc sống phía trước đẩy, tảng đá nhích dần dần từng tý tới bên tường. Tiểu Ngọc vui tươi vỗ tay, A La suỵt một tiếng, hai fan chuyển một hòn đá nhỏ hơn bắt đầu kê xếp.

Mấy ngày sau, khi thất phu nhân đến mặt tường, chỉ bắt gặp mấy khóm trúc cùng đám dây leo, không có đường ra phía bên ngoài phủ. Đang buồn, A La đã kéo bà tảo ra sau, gò đá đã làm được xếp từng bậc cao dần cạnh bên tường, đi theo những bậc đó, dễ dãi trèo lên khía cạnh tường.

Thất phu nhân với A La test ngó ra. Phía bên ngoài có một con đường nhỏ, tiếp nữa là 1 trong dòng sông. Xung quanh không tồn tại ai, hai người cười âm thầm từ xung quanh tường khiêu vũ xuống, vòng ra phía trước. Thất phu nhân thốt lên: "Đứng ở phần này chẳng thấy dấu tích gì".

A La khoái trá cười: "Con cùng Tiểu Ngọc đã mất bao nhiều công sức lấy dây leo đậy lên đấy". Trở về phòng, thất phu nhân bước đầu vẽ sơ thứ trong phủ, phán đoán nhỏ sông phía bên ngoài là tự núi Ngọc Tượng vào vương cung tung ra, ra khỏi đông môn, nhập vào sông Đô Ninh. Thất phu nhân còn vẽ cả bạn dạng đồ Phong thành theo trí nhớ.

Xem thêm: Phần Mềm Đổi Đuôi Nhạc Miễn Phí, Top Phần Mềm Chuyển Đổi Wav Sang Mp3 Miễn Phí

A La phối kết hợp sơ đồ bởi thất phu nhân vẽ và đều điều gọi được trong sách, mới gồm sơ đồ toàn cảnh của Phong thành.

Phía nam ngoại trừ Phong thành là sông Đô Ninh. Phía tây là bình nguyên, đi liền mạch mãi về phía tây sẽ đến Khởi quốc. Phía đông là núi Ngọc Thúy, biệt uyển Thập Thúy tô trang của Hộ quốc công chúa xây bên dưới chân núi, lâm viên của tôn thất cũng làm việc đó. Quá qua núi Ngọc Thúy là vùng đồi núi rậm Hắc tô bạt ngàn, tiếp đến là bình nguyên Mãng Độ, cũng chính là biên giới thân Ninh quốc với An quốc, đi tiếp về đông là biển cả Nguyệt Ly mênh mông.

Phía bắc Phong thành là dãy Ngọc Tượng. Vương cung xây phụ thuộc núi, các đỉnh núi thuộc dãy Ngọc Tượng cao chót vót chạm mây, xung quanh năm tuyết phủ, tuyết tan tạo ra thành suối Toái Ngọc, tứ mùa không bao giờ cạn, rã qua vương cung ra ngoài, lại phân lưu thành phần đa nhánh nhỏ chảy vào thành có tác dụng nguồn nước, phía sau dãy Ngọc Tượng cũng là rừng rậm, đi tiếp là biên thuỳ với An quốc.

Phía nam giới qua sông Đô Ninh, qua mười cha trấn là mang lại Hán Thủy, kế tiếp là nai lưng quốc. Phía tây-nam cách Hán Thủy là Hạ quốc.

Phong thành chỉ có cha cổng lớn, tựa núi kề sông vững vàng chãi. Cách An quốc một vùng đồi núi rậm, là không hề phải lo gì nữa. Phong thành là đường phòng thủ sau cuối của Ninh quốc. Ninh quốc phồn thịnh thanh bình, mấy chục năm không xảy ra chiến tranh.

Từ vương vãi cung có một con đường thẳng tắp mang đến cổng bắc Phong thành, đoạn đường trong thành lại gặp gỡ con đường thông cùng với cổng đông bắc. Phong thành tự nhiên và thoải mái được chia thành bốn khu. Phía tây bắc là khu cung thất cùng công đường; đông bắc là cung thất của hoàng thân, đại thần cùng công cửa hàng của sứ thần các nước, đó là khu vực nhiều sang; tây nam là khu thường dân; đông nam giới là khu vực thương mại.

Trong các khu nơi nào cũng trà quán, tửu lầu, cửa hàng cơm rầm rịt như bàn cờ. Khu thương mại dịch vụ là nơi ăn chơi vui chơi phong lưu, tại chỗ này có dinh thự lộng lẫy của yêu thương gia, những tửu quán, lầu xanh, nước ngoài thương quán xa hoa thời thượng nhất. Ra khỏi cửa nam, trên sông Đô Ninh thuyền hoa dày đặc. Cầm lại, đây đó là đô hội nước ngoài lớn mờ mịt náo nhiệt, được phân chia chức năng rõ ràng.

A La ra ngoài, thứ nhất đi du lịch tham quan khu yêu đương mại. Phái nữ cần kiếm tiền, cần tích lũy thông tin, cần mày mò phong tục tập tiệm của một địa điểm xa lạ. Mọi nơi chưa phát triển luôn luôn tàng ẩn thế giới đào viên. A La tin là thiếu phụ nhất định kiếm tìm được. Bây giờ nàng không mong muốn lập cần nghiệp béo ở nhân loại cổ đại, chỉ muốn sống lặng ổn, hoàn toàn có thể tự ra quyết định mọi chuyện của mình.

Hôm kia Thanh La dậy sớm, phía bên trong mặc áo ngắn bó sát, bên ngoài choàng áo chùng rộng màu sắc bạc, tóc cột chặt, thắt đai sống lưng gọn gàng, soi gương thấy một tiểu chàng mặt ngươi khôi ngô, ngũ quan rạng ngời như ngọc.

Thất phu nhân giúp nàng dùng bột nâu bôi các chỗ lộ da thịt, đánh đậm lông mày. A La nghiền cho tiếng nói thấp trầm, sải bước dài, làm sao cho dáng điệu cử chỉ không thể vẻ yểu điệu của một tiểu thư khuê các. A La cực kỳ vừa ý, thất phu nhân tạm yên lòng, cười nói: "Nếu không phải là tín đồ quen, cố định không nhận ra con là gái".

Lần đầu hành động cảm xúc có chút xúc động, căng thẳng, A La nhẹ nhàng vượt qua tường, rồi rút thang dây cất kỹ, bụng nghĩ, như thế này đơn giản dễ dàng hơn cả leo núi. Giả dụ biết khinh thường công nữa thì tốt, cất cánh đi cất cánh lại thoải mái quá. Nghĩ cho tài khinh thường công của lưu giữ Giác, A La bất giác thấy yêu thích vô cùng, nếu không tồn tại chuyện cùng với nhau, tìm quý ông ta làm cho sư phụ thì giỏi quá.

Sau khi tiếp đất bình an, khẳng định phương vị, A La rảo bước tiến về quần thể thương mại, nhìn con sông nhỏ dại phía xa, lại thay đổi ý. Đi đến một góc vắng tanh của tường viện, mang sáo thổi khúc bình an thường ngày vẫn hòa tấu cùng với tiêu. Giờ đồng hồ sáo vừa vang lên, A La để ý nhìn quanh, lát sau đã thấy giờ tiêu vọng đến. Nghiêng tai lắng nghe, đó là từ phía sông vọng lại, bèn cất sáo đi về phía đó.

Tiếng sáo vừa dứt, giờ đồng hồ tiêu ngay thức thì ngập ngừng, cơ hồ cảm giác lạ từ bây giờ sao giờ sáo lại ngắn ngủi như vậy, tiếp nối lại tiếp tục vang lên.

A La mang lại gần bờ sông mới đi lờ lững lại, làm nên vẻ nhàn tản vãn cảnh. Ko lâu sau bắt gặp dưới rặng thùy liễu ven sông có một phái mạnh trai sẽ ngồi, mình vận áo chùng màu tím, tay thế cây ngọc tiêu. Thì ra bạn thổi tiêu là đấng mày râu ta, vị sao ngày nào cũng đến trên đây thổi tiêu? Chỉ vì ý muốn họa xướng với giờ sáo của chính bản thân mình ư?

Cảm thấy phía sau gồm người, nam giới trai tảo đầu, thấy một tiểu công tử tuấn tú đang nhìn cây tiêu trong tay mình, thốt nhiên bật cười: "Tiểu đệ đệ, đệ đều thích tiêu ư?".

A La nhìn đàn ông công tử tuổi chừng đôi mươi, lông mày nhiều năm hình lưỡi mác vếch đến tận tóc mai, ánh mắt thâm trầm, khóe môi phải chăng thoáng nụ cười mơ hồ, lại là 1 trong những chàng thượng lưu. Quan sát diện mạo không hẳn hạng đái nhân, lại thêm đấng mày râu ta vẫn hòa tấu cùng với mình thọ như thế, A La bỗng có thiện cảm, trả lời: "Tại hạ đi dạo bên sông, nghe giờ đồng hồ tiêu du dương, lần theo giờ đồng hồ ngọc cho đây, có tác dụng phiền công tử rồi".

Chàng trai mỉm cười khe khẽ: "Đừng ngại, chớ ngại, hôm nay cũng có một lát này thôi".

A La cảm xúc chàng ta có gì bi tráng bã, biết sẽ là do không tồn tại tiếng sáo xướng họa, liền cười nói: "Tại hạ ưng ý thổi sáo, liệu hoàn toàn có thể cùng công tử hợp tấu một khúc?".

Mắt công tử sáng lên vui mừng: "Tiểu huynh đệ cũng biết thổi sáo ư? xuất sắc quá!".

Ngay lúc đó hai bạn lấy tiêu cùng sáo hòa tấu, phù hợp khúc vừa dứt, tình vẫn thêm phần gắn bó. Phái mạnh công tử chú ý A La hỏi: "Gặp được tri kỷ lòng mừng khôn xiết, chú ý tiểu huynh đệ khôn xiết thân thiện, liệu có thể mời tè huynh đệ vào Thiên phong lầu hàn huyên chút đỉnh?".

A La nghĩ, Thiên phong lầu có lẽ là rất nhiều nơi tất cả trà quán, tửu lầu, vừa tuyệt đang mong muốn đi, tất cả người bạn đường tri kỷ càng tốt. "Đệ thương hiệu La Sơn, còn quý danh đại ca?". A La tự nhiên thắt chặt thêm quan lại hệ.

Công tử mỉm cười nói: "Tốt, hôm nay không chỉ chạm mặt tri kỷ lại quen thêm một huynh đệ, ta bọn họ Trần, đệ cứ hotline Tử Ly cũng được, đại ca cũng được".

A La thân thiện gọi đại ca. Hai fan vừa đi vừa trò chuyện, A La vui tươi phát hiện nay vị đại ca mới quen này rất thông thạo Phong thành, theo quý ông ta coi như có người hướng dẫn, gồm một tấm bản đồ sống, tự chúc mừng đã gặp mặt vận may. Ở chỗ lạ nước lạ mẫu này, có một người chúng ta quý biết bao, không chỉ có thế người bạn này coi ra cũng chính là một chàng trai đẹp trai đứng đắn. A La bít miệng, mỉm cười thầm.

Hai bạn men kè sông theo phía đông, lên mặt đê, vẫn thấy tiệm trà, A La lần trước tiên đi trên phố phố của Phong thành, nhìn gì rồi cũng mới lạ, cái gì cũng hiếm gặp, đầu ngó nghiêng nhì bên, không muốn bỏ sót đồ vật gì, xoay đầu nhìn, hai fan đã bí quyết khá xa khu vực lầu gác cao cấp. Đột nhiên Tử Ly hotline nàng: "Sơn đệ, cứ đi thế này, buổi tối mịt cũng không tới được Thiên phong lầu".

A La đỏ mặt, ngửng đầu nhìn: "Đại ca, Thiên phong lầu còn xa không?".

Tử Ly đáp: "Cưỡi ngựa chưa đến hai khắc, đi bộ phải một canh giờ".

A La bụng nghĩ, đi mất nhị tiếng đồng hồ? Phong thành khủng thật, coi ra có con ngữa là tốt nhất. Nói con ngữa là ngựa chiến đến, một tiếng con ngữa hý vang, A La nhìn ra, thấy loại đầu ngựa kếch xù đã thò ra trước mặt.

Tử Ly nói: "Ta mang lại gia nhân dắt chiến mã đứng ngóng ở đây, đánh đệ, tất cả biết cưỡi chiến mã không?".

"Ngồi trên sườn lưng ngựa để bạn khác dắt, tất cả gọi là biết cưỡi không?".

Tử Ly thấy góc nhìn lóng lánh, tinh anh chú ý mình ko chớp, lòng thì thầm thốt lên, quả là một đôi đôi mắt đẹp. Chàng nhanh nhẹn nhảy đầm lên sườn lưng ngựa, chìa tay mang đến A La: "Nào thuộc cưỡi cùng với đại ca".

A La đắn đo nắm bàn tay chàng, thấy một luồng lực béo xộc đến, người đã được kéo lên con ngữa nhẹ tênh. đại trượng phu ta cũng biết võ công? A La bất giác nhướn mày, hiệp khách giang hồ thời cổ kính sao mà nhiều tới thế.

Tử Ly cười: "Ngồi mang đến vững!". Khẽ huýt một tiếng, con chiến mã tung vó lao đi. A La nhắm mắt thế không nhằm tiếng hét vọt thoát khỏi miệng, tay cố chặt cương, người hơi ngả về sau, toàn bộ cơ thể đã rơi vào hoàn cảnh lòng Tử Ly. Khá thở nóng sốt trên đỉnh đầu, một giọng trầm nhẹ vang lên: "Đừng sợ, gồm đại ca ngơi nghỉ đây, không rơi được đâu".

A La dở khóc dở cười, huynh nói không sợ là không sợ tuyệt sao. Phái nữ vẫn cứng người, toát những giọt mồ hôi lạnh, những lần ngựa lồng lên là thiếu phụ hồn rất phách lạc. Nhìn đa số thứ mặt đường như bay về phía sau, cuối cùng nàng hét lên; "Đại ca, đủng đỉnh một chút giành được không!".