Mạc đại tiên sinh

Lệnh Hồ Xung bảo bên đò đến thuyền đi cạnh bên vào bờ để phòng ngừa Bạch Giao bang tập kích.

You watching: Mạc đại tiên sinh

Nhưng thuyền tiếp cận địa giới tỉnh Hồ Bắc vẫn không thấy cồn tĩnh gì.

Mấy bữa sau này, Lệnh Hồ Xung khôn xiết ít truyện trò với chiếc quần môn sinh phái Hằng Sơn.

Một tối thuyền tạm dừng, Đấng mày râu tức tốc lên bờ một mình ngồi uống rượu đến say khướt bắt đầu về.

Một hôm thuyền qua Hạ Khẩu lập tức rẽ quý phái hướng Bắc đi ngược giòng sông Hán Thủy. Ðến về tối thì dừng lại ngơi nghỉ kè sông này cắm thuyền nghỉ ngơi bến Kê Minch ngay gần một thị xã nhỏ tuổi. Lệnh Hồ Xung lại lên bờ.

Bến Kê Minc chỉ leo lắt độ hai chục nhà phân phối cửa hàng.

Lệnh Hồ Xung vào một trong những tiệm rượu uống mấy cân, nam nhi hốt nhiên nhớ tới điều bỏ ra ngay tức thì hỏi:

- Không hiểu thương nuốm tiểu sư muội vẫn ngoài chưa? Hai vị sư tlỗi Nghi Chân và Nghi Linc rước linh dược của phái Hằng Sơn mang đến thì chắc chắn rằng trị khỏi vệt tìm thương thơm của cô gái rồi. Còn Lâm sư đệ thiếu hiểu biết nhiều tmùi hương vậy ra sao? Nếu Lâm sư đệ bị thương thơm nặng nề thừa ko chữa khỏi được thì người vợ đã ra sao?

Nghĩ sắp tới đây Lệnh Hồ Xung không khỏi ghê hãi từ bỏ mắng thầm:

- Lệnh Hồ Xung hỡi Lệnh Hồ Xung! Ngươi thật là 1 trong kẻ xấu xa đê hèn! Tuy người hy vọng đến tiểu sư muội mau lành tính nhưng trong tâm địa ngươi lại muốn Lâm sư đệ thương thơm gắng trầm trọng mà bị tiêu diệt đi ư? Chẳng lẽ Lâm sư đệ chết rồi, tiểu sư muội sẽ cùng bạn gá nghĩa trăm năm?

Csản phẩm Cảm Xúc một nỗi thê lương khôn tả, uống không còn mấy chén rượu bự nữa rồi trường đoản cú hỏi:

- Không gọi kẻ làm sao sẽ hạ gần cạnh Lao Ðức Nặc và chén sư đệ? Người ám toán thù Lâm sư đệ là ai? Hỡi ôi! Phái Hoa Sơn liên tiếp thiệt hại không ít người khiến cho nguim khí bị tổn tmùi hương khá nặng. Tình trạng sư phú thuộc sư nương vừa mới đây ra sao?

Lệnh Hồ Xung lại bưng chén bát rượu lên uống một hơi cạn không bẩn.

Trong đái điếm này không tồn tại đồ vật nhắm.

Csản phẩm tức tốc móc rước mấy trái chanh khô muối cho vào mồm nnhị.

Ðột nhiên vùng sau tất cả bạn thsinh hoạt dài nói:

- Hỡi ôi! Bọn trai trần gian mười kẻ bao gồm mang lại chín là phường bạc hạnh.

Lệnh Hồ Xung ngohình họa lại coi ai vừa nói thì dưới ánh đèn leo lắt trong đái điếm bên cạnh cánh mày râu ra chỉ còn một bạn ngồi vào góc nhà kề bên loại bàn gỗ sẽ gục đầu xuống bàn. Trên bàn này cũng đặt một hồ rượu. Người cơ xống áo lam tập thể có vẻ như quê mùa cục cằn, không phải hạng tín đồ văn uống nhã.

Lệnh Hồ Xung bỏ mặc bọn họ, lại rót rượu ra uống. Lúc đại trượng phu thế chén bát rượu lên thì trong hồ nước đã hết sạch sẽ rồi.

Bỗng nghe thanh hao âm cơ lại cất lên:

- Người ta vị fan mà bị nhốt vào khu vực bất minh ai oán ko thấy ánh phương diện ttránh. Thế nhưng mà bạn cả ngày là cà vào vị trí son phấn, tè cô nương cũng rất được, bà ni cô trọc đầu cũng tuyệt, bà già cũng xuất sắc, cóc, nhái, ễnh ương chấp bỏ ra thu lượm. Than ôi! Ðáng bi thiết thiệt là xứng đáng buồn!

Lệnh Hồ Xung biết người tê bao gồm ý châm chọc tập bản thân, dẫu vậy con trai cũng chẳng ai oán ngohình họa đầu lại, đàn ông trường đoản cú hỏi:

- Người cơ là ai? Hắn bảo người ta do bạn yêu cầu giam cầm vào khu vực đen tối bi thảm không thấy khía cạnh ttách có phải là hắn nói Doanh Doanh không? Tại sao Doanh Doanh lại bị tín đồ ta giam cầm?

Csản phẩm chú ý ý muốn nghe thêm mấy câu nữa thì tín đồ tê lại nói:

- Những kẻ chẳng có tương quan gì thì lại mê say gây vào mọi chuyện chẳng đâu vào đâu. Họ nói hầu hết gì liều mạng nhằm cứu giúp tín đồ. Anh này đòi làm trưởng toán thù, chụ kia cũng đòi dẫn đạo. Người vẫn chưa cứu giúp ra được còn lũ mình trỡ ràng dành nhau, tấn công đấm nhau đến ttránh sầu khu đất thảm. Thật là một trong những đàn hồ đồ vật. Trên chốn giang hồ này lắm bài toán để cho lão gia không thích nhìn mang đến nữa.

Lệnh Hồ Xung vẫn ko ngohình ảnh đầu lại. Csản phẩm lật ngược người đi mang đến ngồi đối lập với những người cơ. Tay vẫn còn đó nỗ lực chén bát rượu Đấng mày râu nói:

- Tại hạ có tương đối nhiều điều chưa rõ, hy vọng lão huynh chỉ giáo.

Người kia vẫn gục xuống bàn không ngước đầu lên đáp:

- Hỡi ơi! Phong giữ bao nhiêu là tội nghiệp bấy nhiêu! Bọn cô nương, ni sư phái Hằng Sơn đến lúc này chắc là cần gặp gỡ kiếp nàn trọng đại.

Lệnh Hồ Xung bở vía đứng lên xá dài nói:

- Lệnh Hồ Xung này xin bái loài kiến chi phí bối. Mong rằng chi phí bối chớ tùng tiệm lời chỉ giáo.

Ðột nhiên đại trượng phu thấy fan cơ nhằm dựa bên dưới chân bàn một cây hồ nắm dây lũ này đã thành color quà thẫm dường như đang nhiều năm lắm. Cmặt hàng rượu cồn trọng điểm trường đoản cú nhủ:

- Ta biết lão này là ai rồi!

Ðoạn nam nhi lạquần áo xuống nói:

- Vãn bối là Lệnh Hồ Xung suôn sẻ được bái kiến Mạc sư bá làm việc phái Hành Sơn. Vừa rồi môn đệ thiệt là vô lễ.

Người cơ ngửng đầu lên. Cặp mắt sáng nhỏng điện quan sát vào khía cạnh Lệnh Hồ Xung. Lão đó là Tiêu Tương Dạ Vũ Mạc Ðại tiên sinh, chưởng trọn môn phái Hành Sơn.

Lão đằng hắng một tiếng rồi đáp:

- Lệnh Hồ đại hiệp! Cách xưng hô sư bá, lão phu không dám đâu. Mấy bữa nay đại hiệp vui thú lắm nhỉ?

Lệnh Hồ Xung khom lưng đáp:

- Xin Mạc sư bá soi xét cho! Ðệ tử vâng lệnh Ðịnh Nhàn sư bá theo những vị sư tlỗi, sư muội phái Hằng Sơn cho chùa Thiếu Lâm. Ðệ tử Mặc dù là kẻ đo đắn gì, tuy thế quyết chẳng bao giờ dám mảy may thất lễ cùng với các vị sư tlỗi, sư muội phái Hằng Sơn.

Mạc Ðại tiên sinch thlàm việc dài nói:

- Mời đại hiệp ngồi xuống trên đây. Sao đại hiệp lại lần khần trên chốn giang hồ người ta bàn tán xôn xao? Thật là lắm cthị xã.

Lệnh Hồ Xung nhăn nhó cười đáp:

- Vãn bối hành động càn tinh ma, đo đắn tự kiểm điểm, ngay phiên bản môn còn chẳng thể dung nạp thì các lời bàn ra tán vào bên trên vùng giang hồ nước vãn bối còn lòng dạ nào cơ mà xem xét cho tới nữa.

Mạc Ðại tiên sinch cười lạt hỏi:

- Ngươi vẫn cyên tâm với tiếng rằng bé người thơ mộng thì bạn quanh đó chẳng khá đâu mà lại nói tới có tác dụng chi. Nhưng tkhô hanh danh phái Hằng Sơn giữ gìn được đang đi đến mấy trăm trong năm này cũng bởi vì một tay ngươi cơ mà tung thành mây khói, không lẽ ngươi cũng ko rượu cồn chổ chính giữa một chút nào ư? Trên chốn giang hồ tín đồ ta đồn đại ầm ỹ lên rằng ngươi là một gã trai tơ ăn uống chung làm việc lộn với 1 đồng minh cô nương cùng sư ni phái Hằng Sơn. Ðừng nói mấy chục cô nàng vẫn độ xuân xanh hơ hớ bị ngươi phá hủy danh tiết, mà lại cả đến... mấy vị lão sư thái khổ tâm tu luyện, một niềm giữ giàng giới luận thâm nghiêm, chúng ta cũng lấy ra làm cho trò cười cợt. Vậy thì ngươi... thiệt là tệ vượt.

Lệnh Hồ Xung nghe Mạc Ðại tiên sinc nói tới đây, quý ông không nhịn được nữa nẩy bật người lên như loại xoắn ốc.

Tay vắt chặt đốc tìm, con trai hỏi:

- Không phát âm kẻ nào vẫn đồn đãi ngôn, thốt ra những lời vô sỉ hoang đường này? Xin Mạc sư bá nói mang lại đệ tử tuyệt.

Mạc Ðại tiên sinh hỏi lại:

- Ngươi hy vọng đi tìm giết mổ bọn bọn họ chăng? Trên khắp giang hồ nước số bạn nghị luận vụ này chẳng gồm một vạn thì cũng mang lại tám ngàn. Liệu ngươi gồm giết không còn được không? Chà! Người ta khen ngươi hồng phúc tày ttránh, chđọng tất cả bảo ngươi là hạng kém cỏi tồi tệ đâu?

Lệnh Hồ Xung ngồi thừ ra tự trách:

- Mình hành vi bừa bãi, chẳng nhìn trước ngó sau, chỉ cốt sao ko thẹn cùng với lương trọng điểm, vì vậy nhằm tổn định sợ cho tkhô giòn danh phái Hằng Sơn, tự bên trên xuống bên dưới rất nhiều với giờ đồng hồ bẩn thỉu nhuốc. Bây giờ biết làm cố kỉnh nào?

Mạc Ðại tiên sinh lại buông giờ đồng hồ thsinh hoạt dài rồi đổi giọng nhu hòa.

- Ðã năm bây giờ, tối nào ta cũng lên thuyền thám thính...

Lệnh Hồ Xung "ủa" lên một giờ rồi than thầm:

- Mạc sư bá lên thuyền thám thính năm đêm ngay tức thì nhưng bản thân chẳng biết tí gì. Thế thì thực là kém cỏi.

Mạc Ðại tiên sinc nói tiếp:

- Ta thấy tối như thế nào ngươi cũng để ngulặng áo nhiều năm lại đằng sau lái thuyền ở ngủ. Ðừng kể tới cthị xã chẳng dám tơ hào vô lễ với chiếc quần môn sinh phái Hằng Sơn, tức thì một câu nhả nhớt cũng không tồn tại. Lệnh Hồ huynh ơi! Chẳng những ngươi chưa hẳn là tên lịch lãm vô hạnh nhưng mà đúng là một bậc quân tử một niềm thủ lễ. Những vị cô nương nguyệt thứa hẹn hoa nhịn nhường, cũng ko khiến cho ngươi rạo rực trung ương hồn. Chẳng số đông không rạo rực vào một đêm mà thôi, cả mấy chục tối, ngươi vẫn giữ lại được thủy phổ biến như độc nhất vô nhị. Ngươi quả là 1 trong những đại trượng phu nam tử hán, một bậc cánh mày râu cổ kyên ổn hiếm gồm. Mạc Ðại ta đây thiệt phục Chịu ngươi gần cạnh khu đất.

Lão giơ ngón tay chiếc mặt yêu cầu lên, thay bàn tay ngược lại đấm xuống bàn tiến công "binh" một cái rồi tiếp:

- Này này! Mạc mỗ kính mừng ngươi một tầm thường.

Lão vừa nói vừa cụ hồ rót rượu.

Lệnh Hồ Xung nói:

- Lời Mạc sư bá truyền dạy làm cho đái điệt hết sức mang làm run sợ. Chẳng qua là tiểu điệt không đụng tâm trước phụ nữ sắc đẹp, nhưng là đái điệt nhận thấy không thể động vai trung phong được. Chẳng dấu gì Mạc sư bá, lắm có lúc phiền muộn tiểu điệt lại lên bờ kiếm tìm vào kỹ viện kêu mấy ả chuốc chén bát hoặc múa hát đến khuây khỏa nỗi lòng. Còn so với Việc những vị sư muội đồng đạo sinh hoạt phái Hằng Sơn thì lúc nào dám vô lễ?

Mạc Ðại tiên sinh mỉm cười ha hả nói:

- Có quang quẻ minch lỗi lạc như vậy mới đáng là phái nam tử trượng phu. Ngày Mạc mỗ vào trộc nhì mươi nếu như gặp cơ hội kề cận từng nào cô tthấp măng nuột nà như thế, cơ mà bảo duy trì mình ngọc sáng sủa gương vào thì ko được đâu. Hiếm có! Thật là thi thoảng có! Cạn phổ biến đi nào!

Hai tín đồ cùng nâng thông thường rượu lên uống một khá cạn không còn, rồi nhìn nhau mà lại cười cợt.

Lệnh Hồ Xung thấy dạng hình Mạc Ðại tiên sinh chẳng khác thường phiêu bạt giang hồ, quần áo phong phanh khô, không ra phường ctận hưởng môn một phái oai nghiêm danh lẫy lừng giang hồ, cơ mà lúc lão đảo luồng thị lực tức thời lộ vẻ hero. Có điều nét khía cạnh tinc anh chỉ thoáng lòi ra nháy mắt rồi lại tắt tức thì, quay trở về cách biểu hiện một trang hán tử lâu ngày dầy dạn phong trằn.

Cmặt hàng trường đoản cú nhủ:

- Ðịnh Nhàn sư thái, ctận hưởng trường phái Hằng Sơn ruột gan tự bi, tướng mạo hiền hòa. Thiên môn đạo trưởng, ctận hưởng trường phái Thái sơn đầy vẻ uy nghiêm trịnh trọng. Ctận hưởng môn phái Tung Sơn là Tả Lãnh Thiền khô quan tâm phấn kích. Ân sư ta là bậc quân tử quý phái. Còn Mạc sư bá trên đây vẻ ngoài cục cằn chẳng không giống một kẻ dân thường xuyên làm việc thôn quê, mà lại thiệt ra cũng là 1 trong nhân thứ tài ba lỗi lạc. Tóm lại cả năm vị chưởng trọn môn trong Ngũ nhạc kiếm phái mọi người một vẻ song mọi là đầy đủ nhân đồ thâm trầm. Lệnh Hồ Xung này so với những vị chẳng không giống gì chiếc bị cỏ, thật không bén gót.

See more: Cài Google Assistant Tiếng Việt Ios, Thiết Lập Trợ Lý Google Trên Thiết Bị

Mạc Ðại tiên sinh nói:

- Lúc ta ngơi nghỉ Hồ Nam sẽ nghe đồn ngươi ăn uống làm việc lẫn lộn với đàn ni sư phái Hằng Sơn hết sức rước làm quái gở. Ta âm thầm trách nát Ðịnh Nhàn sư thái là một nhân đồ gia dụng đạo đức mang lại thế cơ mà sao lại để cho lũ môn hạ làm nhỏng vậy? Sau ta nghe fan nghỉ ngơi Bạch Giao bang nói cho giỏi tung tích của các người, buộc phải new đuổi theo tới đây. Ngày ngươi có tác dụng náo hễ vào viện Quần Ngọc nghỉ ngơi Hành Sơn, khi ấy ta tưởng ngươi là 1 tên say đắm mê tửu sắc. Sau ta thấy ngươi nhiệt liệt trợ giúp cho Lưu Chính Phong sư đệ, từ đó ta sinh lòng hảo cảm với ngươi, cùng gồm ý rượt theo ngươi kiếm tìm lời đề nghị trái khulặng nhủ, ngạc nhiên ngươi lại là một tay giang hồ nghĩa hiệp. Ta được lão đệ là một trong tay nhân vật như vậy thì may biết chừng nào! Tuyệt quá! Tuyệt quá! Nào! Chúng ta lại uống cạn bố phổ biến nữa!

Lão xong lời rót rượu ngồi đối ẩm cùng với Lệnh Hồ Xung.

Mạc Ðại tiên sinc, nhỏ người trôi dạt giang hồ nước, uống mấy bình thường rượu vào bụng rồi, trong thâm tâm có hứng hào khí lên mây. Lão kêu đem rượu tiếp tục. Có điều tửu lượng của lão đối với Lệnh Hồ Xung hãy còn thảm bại xa. Lão new uống bao gồm bảy tám chung phương diện đang đỏ gay.

Lão nói:

- Lệnh Hồ lão đệ! Ta biết ngươi bình sinch siêu thích hợp uống rượu chả tất cả gì để kính mừng ngươi, chỉ bồi tiếp ngươi uống thêm mấy tầm thường rượu nữa. Ha ha!

Trong võ lâm chả có mấy người được Mạc Ðại tiên sinch bồi rượu. Ngày trước bên trên cuộc đại hội ở Tung Sơn, chiếu trên nhất có Ðại Tung Dương Thủ Phí Bân. Nhưng lão là nhỏ người nói phét có 1 0 2, phải Mạc Ðại tiên sinc càng trông càng ngứa đôi mắt. khi ấy tiên sinc ko uống một giọt rượu.

Lão hỏi Lệnh Hồ Xung:

- Con fan nhỏng Phí Bân Cách nay đã lâu, miệng nói không lời nhã nhặn. Tính người xấu xa hết sức. Ngươi nghĩ có tức không?

Lệnh Hồ Xung cười cợt đáp:

- Dạ! Thưa sư bá, bao gồm thế! Hạng fan ấy đắn đo trường đoản cú lượng lại còn ngang tàn bá đạo, thông thường qui gặp gỡ kết quả chẳng ra gì.

Mạc Ðại tiên sinc nói:

- Sao ta nghe đồn đùng một cái hắn biến mất, không hiểu biết nhiều lạc lõng ở chỗ nào mới thiệt là kỳ.

Hôm ấy sinh hoạt ngoại trừ thành Hành Sơn, Lệnh Hồ Xung thiết yếu đôi mắt đang bắt gặp Mạc Ðại tiên sinh thi triển tìm pháp thần hiệu, hạ gần kề Ðại Tung Dương Thủ Phí Bân. Lão cũng nhìn thấy con trai làm việc bên, mà sao bây chừ lão lại nói mấy câu này? Nhưng đại trượng phu không thích đề cập lại.

Lệnh Hồ Xung liền nói:

- Những môn hạ phái Tung Sơn hành động cao tay khó lường. Không chừng lão Phí Bân hiện thời đã ẩn dật ở vào một đánh đụng như thế nào kia tại núi Tung Sơn để tu luyện tìm pháp cũng bắt buộc.

Mạc Ðại tiên sinc mắt chiếu ra các tia hào quang quẻ gian giảo.

Lão tủm tỉm cười cợt, vỗ bàn la lên:

- Té ra là nhỏng thế! giả dụ không tồn tại lão đệ thông báo thì ta nghĩ vỡ đầu óc cũng không ra nguyên ổn nhân. Lệnh Hồ lão đệ! Vì lẽ gì nhưng lão đệ tsoát trộn vào ở chung với phái Hằng Sơn? Nhậm tiểu thỏng làm việc Ma giáo đối với ngươi bằng một tình yêu khẩn thiết. Ngươi chớ có buộc phải prúc lòng thiếu nữ.

Lệnh Hồ Xung đỏ mặt lên đáp:

- Mạc sư bá chuyên chú mang lại. Tiểu đệ bế tắc vày trường tình nên cthị trấn nam phái nữ vẫn nphân tử phèo chẳng còn thiết tha gì nữa.

Cmặt hàng kể tới trên đây lòng nhỏng se lại, vị con trai chợt nhớ tới đái sư muội Nhạc Linch San qua hầu như cthị trấn trước kìa nhưng nước mắt đằm đìa.

Ðột nhiên cánh mày râu nổi lên chàng cười rộ, dõng dạc nói:

- Tiểu điệt ý muốn lánh bụi trần, xuống tóc đầu Phật, tuy nhiên lại sợ người xuống tóc cần Chịu đựng giới cơ chế nghiêm ngặt không được uống rượu đề xuất không dám làm hòa thượng. Ha ha...

Tuy phái mạnh cười cợt rộ cơ mà giờ mỉm cười đựng bao nỗi thê lương khôn tả.

Sau một cơ hội, quý ông ngay tức khắc tường thuật gặp cha vị sư thái Ðịnh Tĩnh, Ðịnh Nhàn, Ðịnh Dật trong những ngôi trường phù hợp nào, phái mạnh của cả việc mình đã ra tay viện trợ nhưng bằng một giọng tự nhiên và thoải mái lác đác.

Mạc Ðại tiên sinch căng mắt trông hồ rượu ngơ ngẩn xuất thần, hồi lâu lão new nói:

- Tả Lãnh Thiền hậu tất cả ý muốn xã tính tư phái, vừa lòng thành một phái bự để nhân thể cùng phái Thiếu Lâm cùng phái Võ Ðương chia tía chân phân phát đứng ngang mặt hàng với họ. Mưu kế kín đáo của lão đã nẩy ra từ lâu, Mặc dù lão giấu kín vào góc lòng, tuy vậy ta cũng quan sát ra một ít mai mối. Mẹ kiếp! Lão đã chẳng khiến cho Lưu sư đệ của ta rửa tay gác tìm lại còn ngấm ngầm hỗ trợ phe tìm tông phái Hoa Sơn nhằm tranh ma đoạt chức chưởng trọn môn của Nhạc tiên sinc. Hành cồn của lão đa số những điều đó không ngờ lão còn bự mật có tác dụng càn, dám xuất hiện hạ thủ phái Hằng Sơn.

Lệnh Hồ Xung nói:

- Không nên lão ra mặt đâu, mà lại lão đã cho tất cả những người hàng fake là bọn Ma giáo mong bức bách phái Hằng Sơn vào bước mặt đường cùng để phái này đành chịu bó tay mà lại chấp thuận lời ý kiến đề nghị của họ.

Mạc Ðại tiên sinch gật đầu đồng ý nói:

- Ðúng thế! Hắn đi một nước cờ này còn nhằm đối phó cùng với Thiên Môn đạo trưởng ctận hưởng trường phái Thái tô. Ma giáo tuy tàn độc tuy thế cũng không tàn độc bằng Tả Lãnh Thiền đức. Lệnh Hồ huynh đệ! Bây giờ lão đệ không sinh hoạt phái Hoa Sơn nữa, đi du đánh ngoạn tdiệt, không có bất kì ai ngờ rằng cuộc không giống gì tấm thân bạc nổi mây nđần độn, bất tất phải suy nghĩ mang đến chuyện thiết yếu giáo, ma mị gì nữa. Ta khuyên lão đệ chớ làm hòa thượng nhưng mà cũng chẳng buộc phải thương thơm tâm, cứ đi cứu Nhậm tiểu thư ra rước thị làm vk là xong xuôi. Kẻ khác không tới uống rượu mừng thì mặc chúng ta. Mạc Ðại ta một mình cũng đi mừng ngươi cha tầm thường. Con mẹ nó. Sợ cóc gì?

Mạc Ðại tiên sinc có lúc nạp năng lượng nói vô cùng văn uống nhã, có lúc lại chêm vào mấy câu tục tằn. Lão làm cho ctận hưởng môn như vậy nói ra tất cả nơi không bệ vệ.

Lệnh Hồ Xung nghĩ bụng:

- Lão này tưởng bản thân thất tình do Doanh Doanh thì mang lão. Còn vấn đề tè sư muội cũng không tiện nói đến nữa.

Cmặt hàng tức khắc hỏi:

- Mạc sư bá! Sư bá bao gồm biết vày lẽ gì cơ mà phái Thiếu Lâm lại bắt giữ Nhậm đái thư không?

Mạc Ðại tiên sinh miệng há hốc ra, nhì đôi mắt trợn ngược, vẻ phương diện ra chiều đáng sợ hỏi lại:

- Phái Thiếu Lâm bởi vì lẽ gì bắt duy trì Nhậm tiểu thư? Ngươi hỏi ta vày lẽ gì ư? Ngươi do dự thực tốt là biết rồi mà tất cả ý giả vờ. Vụ này bên trên giang hồ ai cũng biết. Ngươi... ngươi còn hỏi nữa ư?

Lệnh Hồ Xung đáp:

- Mấy mon trước đó đái điệt bị nhốt bắt buộc đầy đủ việc giang hồ không hiểu biết nhiều bỏ ra không còn. Nhậm đái tlỗi có hạ liền kề tư tên môn đệ phái Thiếu Lâm nguyên nhân là tiểu điệt mà ra. Về sau thiếu hiểu biết người vợ sơ hnghỉ ngơi cầm như thế nào cơ mà bị tăng nhân phái Thiếu Lâm bắt duy trì.

Mạc Ðại tiên sinch đáp:

- Ngươi nói cố thế ra thành tâm lừng chừng rõ căn cơ. Trong bản thân ngươi bị nội thương kỳ lạ, không dung dịch nào trị được. Ta nghe nói hàng chục ngàn hảo hán ở trong phe bàng môn tả đạo giao hội ngơi nghỉ Ngũ Bá Cương, do họ muốn mang lòng Nhậm tè thư nhưng mà mang đến chữa thương thơm đến ngươi. Kết quả là hầu như bạn hồ hết Chịu đựng bó tay gồm đúng ráng không?

Lệnh Hồ Xung đáp:

- Chính thế!

Mạc Ðại tiên sinch nói:

- Vụ này làm chấn rượu cồn giang hồ. Họ bảo thằng lỏi Lệnh Hồ Xung lần chần phúc khí công ty gã mang lại vậy làm sao mà được Thánh cô là Nhậm đại tiểu tlỗi ở Hắc Mộc Nhai coi gã bằng cặp đôi mắt xanh. Dù thương cố kỉnh gã không chữa trị khỏi được tuy vậy cũng chẳng uổng một đời...

Lệnh Hồ Xung nói:

- Ðây chắc hẳn rằng sư bá nói giỡn rồi.

Chàng nghĩ bụng:

- Bọn Lão Ðầu Tử, Tổ Thiên Thu Tuy gồm lòng tốt cơ mà bởi vì lo hành động thô lỗ để cho công việc bật mí phao đồn khắp giang hồ nước. Trách nát nào nhưng Doanh Doanh chẳng khó tính.

Mạc Ðại tiên sinc hỏi:

- Về sau vì sao ngươi lại ngoài dịch được? Có phải ngươi tu luyện thần công Dịch Cân Kinc của phái Thiếu Lâm không?

Lệnh Hồ Xung đáp:

- Không đề xuất đâu. Sự thực pmùi hương trượng ca tòng Thiếu Lâm là Phương Chứng đại sư có lòng giỏi, dốc dạ trường đoản cú bi, không cho là gì mang lại phần còn kém Từ lâu, đã chấp nhận lấy môn nội khí buổi tối thượng của phái Thiếu Lâm truyền đến tè điệt cơ mà chỉ bởi vì đái điệt không thích cải trung khu trí quy đầu phái Thiếu Lâm. Vì lẽ đó mà thần công của phái này không thể truyền cho tất cả những người ko kể, tiểu điệt đành cố phụ chổ chính giữa lòng tử tế của Phương thơm Chứng đại sư.

Mạc Ðại tiên sinh nói:

- Phái Thiếu Lâm là núi Thái đánh là sao bắc đẩu trong võ lâm. Lúc đó fan bị trục xuất thoát ra khỏi phái Hoa Sơn, chính là cơ hội xứng đáng cải đầu phái Thiếu Lâm sẽ là cơ duim nngớ ngẩn năm một thusinh hoạt nhưng sao ngươi ko Chịu đựng, ngươi lại không nghĩ cả đến mạng sống của bản thân mình nữa là nghĩa làm cho sao?

Lệnh Hồ Xung đáp:

- Tiểu điệt trường đoản cú thulàm việc nhỏ dại dựa vào ân sư cùng sư nương thu chăm sóc thì dù cho có tung xương nát thịt cũng không được báo đền. Tiểu điệt chỉ muốn có ngày ân sư suy nghĩ lại cho tè điệt hối mình đổi lỗi, trùng hồi bạn dạng phái, quyết chẳng khi nào tsi mê sinh sống sợ hãi bị tiêu diệt cải đầu phái không giống.

Mạc Ðại tiên sinch đồng ý nói:

- Có lý! Nội thương thơm ngươi chữa trị được là nhờ vào làm việc cơ duyên khác rồi.

Lệnh Hồ Xung đáp:

- Chính thế!

Mạc Ðại tiên sinc chăm chú quan sát Lệnh Hồ Xung nói:

- Giữa phái Thiếu Lâm cùng ngươi vốn không có mối liên quan. Người cửa ngõ Phật Mặc dù lấy trường đoản cú bi làm cho gốc, nhưng cũng quan yếu mang thần công buổi tối thượng của bạn dạng môn truyền trúc cho những người ngoài một phương pháp khinh xuất. Ngươi tất cả biết vị lẽ gì nhưng mà Phương Chứng đại sư lại mang Dịch Cân Kinch định truyền trúc cho ngươi không?

Lệnh Hồ Xung đáp:

- Cái kia tiểu điệt trù trừ thực, mong muốn rằng sư bá chỉ giáo đến.

Mạc Ðại tiên sinh nói:

- Ðược rồi! Mọi bạn bên trên chốn giang hồ nước những nói là: hôm ấy Nhậm tiểu thỏng nghỉ ngơi Hắc Mộc Nnhị cõng bạn bên trên lưng mang lại chùa Thiếu Lâm, cầu con kiến phương thơm trượng để xin tín đồ cứu vãn mạng mang lại ngươi rồi con gái nhằm tùy ý phái Thiếu Lâm hành xử, ý muốn làm thịt ý muốn mổ, nữ quyết chẳng chau mi.

Lệnh Hồ Xung ồ lên một giờ giật mình lên làm cho đổ cả năm phổ biến rượu mập. Toàn thân phái mạnh toát các giọt mồ hôi lạnh lẽo. Chân tay run lập cập nam giới nói:

- Vụ này... vụ này...

Rồi chàng đầu óc láo lếu loàn, nghĩ lại ngày trước bạn phái mạnh mỗi ngày một yếu hèn dần. Csản phẩm còn lưu giữ lại một tối nằm mê thấy Doanh Doanh nhìn nam giới thút thít hết sức thảm thiết. Nàng nói: "Hàng ngày ngươi một suy nhược. Ta... ta...". Giọng đàn bà nói đầy vẻ tha thiết khiến lòng Đấng mày râu cảm kích cho hộc tiết tươi rồi ngất xỉu đi do dự gì nữa. khi thức giấc lại thì sẽ thấy mình phía trong một gian phòng ngơi nghỉ cvào hùa Thiếu Lâm và Phương Sinch đại sư sẽ tổn phí bao nhiêu vai trung phong lực nhằm cứu vớt Đấng mày râu.

Csản phẩm phân vân tại vì sao bản thân lại cho chùa Thiếu Lâm, cũng chẳng hiểu Doanh Doanh lạc lõng nơi đâu.

Nay Đấng mày râu nghe Mạc Ðại tiên sinh thuật chuyện bắt đầu biết là Doanh Doanh đã xả thân nhằm cứu vãn bản thân. Bất giác nước mắt chạy quanh rồi bé dại xuống tong tỏng.

See more: Top Đội Hình Fo4 Nhanh & Khủng Nhất Server, Top Đội Hình Fo4 Khủng Nhất

Mạc Ðại tiên sinc thngơi nghỉ dài nói:

- Vị Nhậm tiểu tlỗi kia Tuy xuất thân sinh sống vị trí Ma giáo mà lại đối đãi cùng với ngươi một dạ chí thành, thiệt khiến cho cho những người ta đề nghị kính phục. Bọn Tân Quốc Lương, Dịch Quốc Tử, Hoàng Quốc Bách và Giác Nguyệt thiền sư là tứ vị đại môn đồ phái Thiếu Lâm những bị chết về phần mình cô bé. Nàng đang dẫn thân mang lại cvào hùa Thiếu Lâm thì dĩ nhiên rất khó có thể có hy vọng sinh sống cơ mà trsống về. Nhưng vì việc cứu vãn ngươi, chị em vẫn chẳng nghĩ về gì cho tới phiên bản thân nữa. Pmùi hương Chứng đại sư không muốn giết nữ chính vì thế, mà lại cũng cần yếu buông tha cô bé được hơn nữa tù đày sống vào tô động phía đằng sau chùa Thiếu Lâm. Bọn thủ túc của Thánh cô có biết bao nhiêu là fan. Có thể nói nhân mã cả tam tô ngũ nhạc phần đông ao ước cứu vãn cô bé thoát ra. Ta còn nghe nói mấy mon ni ca dua Thiếu Lâm chẳng tất cả một ngày như thế nào được yên ổn ổn. Số tín đồ bị tóm gọn không nhiều ra bao gồm mang lại rộng trăm.